
Năm 1999, mới đi làm
"Một buổi sáng bạn tỉnh giấc, rồi bất giác nhận ra bạn đã khác hôm qua lắm rồi; cảm giác lúc ấy thế nào nhỉ? Mừng vui háo hức hay chơi vơi hụt hẫng? Có những điều mất đi rồi và chẳng bao giờ lấy lại được nữa đâu..." - Little Clara.
Mình đã khác nhiều, từ qua Mỹ mới có sáu năm rưỡi thôi mình đã khác nhiều, nói chi tới hồi mới ra trường, đi làm. Không nói đến chuyện ngoại hình thay đổi(đau lòng lắm
). Không dám nói là mình đã chín chắn hơn, nhưng đã không còn vô tư nữa. Ngày xưa em còn vô tư lắm, ngồi hát ca hoài trước sân. Ông trưởng phòng hành chánh gọi báo có quyết định đi làm, mình còn nói "con có nói với chú PTGĐ là chừng nào con nhận được bằng thì con mới đi làm"
. Giờ thì chuyện đi làm và chuyện không đi làm cũng làm mình suy nghĩ hoài. Vừa muốn dành hết thì giờ cho con vì thời gian con còn làm em bé mau chóng rồi sẽ qua đi. Vừa muốn đi làm để đầu óc thoáng một chút, để không cảm thấy mình bị phụ thuộc, để còn có bạn bè mà nói chuyện... Quanh đi quẩn lại không nói chuyện với bên nhà, với Đía, với Chân thì chỉ có cái blog để viết cho con, được mấy người bạn chân tình cũng vui (cũng may không gặp người xấu ghen ghét mình, A Di Đà Phật).Lúc đó má chồng nói "tối qua mẹ bị đau bụng, mẹ uống nước mà chưa sôi kỹ thì bị đau bụng." thì mình chỉ biết là à, đau bụng thì đau bụng, thăm hỏi giờ hết chưa? chứ đâu hiểu ý má chồng than phiền con dâu nấu nước chưa sôi kỹ
Có thời gian mình bắt mình tập nhìn sâu vào một vấn đề, tập hỏi câu hỏi tại sao như vậy? (giống con bây giờ

Năm 2002, 25 tuổi
Walgreens bây giờ đã có đủ thuốc cho mọi người chích ngừa cúm heo. Cứ ao ước phải chi bố mẹ và em Trân đang ở đây để mình dắt ra chích cho yên tâm...